top of page

Search Results

Tìm thấy 40 kết quả với một nội dung tìm kiếm trống

  • Góc nhìn của HR: Tại sao mỗi developer đều cần có portfolio của riêng mình

    Một bài toán khó được đặt ra cho bộ phận tuyển dụng của một công ty IT chính là: Làm thế nào để đánh giá trình độ của một developer ? Dấu hiệu nhận biết một developer giỏi là gì? Mình có hỏi ý kiến của một số anh chị trong ngành và phần lớn câu trả lời nhận được là: Làm công ty to, lương cao, chức cao, đã từng tham gia phát triển app, phần mềm, hệ thống abc, v..v. Những điểm này đều có thể gọi là Achievement (成果) trong hành trình đi code của một developer. Điểm mấu chốt ta có thể nhận thấy được, đó chính là các HR sẽ đánh giá năng lực của developer chủ yếu dựa vào thành quả mà họ đạt được trong quá trình đi học, đi làm. Tuy nhiên, trong quá trình phỏng vấn, mình thường nghe các bạn engineer PR bản thân là: tôi code rất nhanh, tôi code giỏi, tôi biết code bằng JS, Java, C, C+, Ruby, Python. Thông qua câu trả lời này, HR chỉ có thể nhìn thấy được kỹ năng của developer mà mình đang phỏng vấn, nhưng sẽ rất khó có thể nắm bắt được developer đã đạt được tới trình độ nào trong những kỹ năng trên. Vậy làm thế nào để show off cho các HR thấy công phu code điêu luyện của mình? Chính là portfolio. Portfolio là thuật ngữ vô cùng quen thuộc với designer, không có designer nào đi phỏng vấn mà chỉ nói vẻn vẹn một câu “Em photoshop rất đẹp”. Designer càng giỏi portfolio của họ sẽ càng dày, càng đa dạng, phong phú. Thông thường các designer sẽ đăng tác phẩm của mình lên các cộng đồng lớn như Behance, Dribbble. Web developer có thể tự code một website, và trình bày dự án mình đã từng làm. Ngoài ra còn có một số cộng đồng khác như stackoverflow hay github cũng hỗ trợ build portfolio cho các developer. Thành tựu và kỹ năng là đôi bạn thân, thành tựu càng xuất sắc chứng tỏ kỹ năng càng cao. Portfolio còn có thể show cho nhà tuyển dụng quá trình trưởng thành của bạn trong nghề, từ những dự án đơn giản từ hồi mới học code như làm to-do list, làm homepage, làm landing page đến những dự án khủng hơn như clone các web nổi tiếng facebook, linkedin, youtube. Có thể kỹ năng bây giờ của bạn vẫn chưa thể đáp ứng được yêu cầu của công ty, nhưng nếu như bạn show được tiềm năng, cùng sự trưởng thành nhanh chóng của mình qua portfolio thì mình nghĩ họ hoàn toàn có thể cân nhắc lại đó. Đây là một tip nho nhỏ mình rút ra được sau khi tham gia phỏng vấn chung với các PM, CTO của công ty. Không biết các anh chị HR khác khi phỏng vấn sẽ đánh giá ứng viên như thế nào nhỉ? Mong được nghe ý kiến của các anh chị.

  • Ngành nhân sự: Nói về người quản lý

    Hôm trước mình có dịp tham gia seminar của Chatwork. Ban đầu mình đăng ký tham gia series này vì chỉ muốn nghe phần chia sẻ của một chị nổi tiếng trong show truyền hình, nhưng về sau cũng tiện giờ nghỉ vào nghe luôn phần chia sẻ của một diễn giả khác. Đó là Madoka Sawa, giám đốc của Ensou.  Lúc tham gia mình cũng chẳng để ý bác này là ai, nhưng nghe xong thì thấy bác nói rất lôi cuốn. Tiếc là lúc đó bận nên mình không có thời gian memo chi tiết, mãi sau mới có thời gian ghi lại nên không đầy đủ. Mình ghi lại với mục đích lưu lại và tiện thể chia sẻ cho những ai quan tâm, dù có lẽ hầu hết nội dung chắc mọi người cũng đã biết rồi. Người quản lý Trong seminar, Madoka Sawa phân tích rất rõ về góc nhìn của từng người trong công ty. Giám đốc thấy sao, góc nhìn của lãnh đạo thì sao, middle manager (quản lý tầm trung) như thế nào và nhân viên nhất là nhân viên mới. Công việc quản lý 管理職 trong thời gian tới theo bác có thể được thay thế bằng AI… Tuy nhiên quản lý thì lại hơi khác. Ở Nhật, nhìn chung ở hầu hết các nơi vẫn duy trì mô hình thăng chức, tăng lương là sẽ lên làm quản lý. Muốn lương cao, thăng tiến thì đa số phải lên quản lý (dù ko phải công ty nào cũng vậy). Nói về quản lý thường là nói về người có chức năng dịch thuật, truyền đạt lại tư tưởng của công ty tới nhân viên. Ban lãnh đạo nhìn bao quát toàn công ty còn người quản lý nhìn bao quát toàn bộ phận mình phụ trách.  Quản lý không nên tạo ra cảm giác lấn át mà nên đem lại cảm giác được hỗ trợ cho nhân viên của mình. Đặc biệt trong mùa dịch Covid khá khó khăn trong việc giao tiếp với nhau. Một trong những điều kiện tiên quyết là cảm giác an toàn về mặt tâm lý, nên để nhân viên có cảm giác an tâm.  Quản lý không nên tạo ra cảm giác lấn át mà nên đem lại cảm giác được hỗ trợ cho nhân viên của mình. Thay vì những câu hỏi chất vấn như なんで?(WHY – Tại sao?) tại sao ko làm được ABC?… thì nên hỏi 何があった?(WHAT – Có chuyện gì thế? Làm sao thế?). Câu hỏi “Tại sao?” chỉ khiến đối phương cảm thấy bị công kích, còn hỏi “Chuyện gì thế?” sẽ khiến họ có cảm giác mình đang cùng họ suy nghĩ giải pháp. Không những thế, cách này còn có thể kéo những người xung quanh vào vấn đề để cùng suy nghĩ ra hướng giải quyết. Bác Madoka Sawa đã giới thiệu một cách khá hay mà bác học được khi còn làm việc ở Microsoft: どうやったら助けられる?(How can I help? Tôi có thể giúp được bằng cách nào?). Nếu bạn nói 何かあったら言ってね (Có gì cứ bảo tôi nhé) thì nhiều khi đối phương cũng không dám lên tiếng, nên hỏi theo cách trên họ sẽ đưa ra điều mà họ cần bạn giúp. Câu chuyện về trường Đại học Harvard Trước kia chúng ta thường thích tích luỹ kiến thức (Knowing – 知識の蓄積). Mọi người cố gắng học chăm chỉ để vào được trường tốt, đại học danh tiếng để được học với các thầy cô giỏi. Mục đích chủ yếu là tích luỹ kiến thức. Nhưng khi Internet bùng nổ, chúng ta giờ đây hoàn toàn có thể tự tìm kiếm thông tin, kiểm tra chéo thông tin dễ dàng. Mọi người bắt đầu chuyển sang xu hướng cứ bắt tay vào làm cái đã (Doing – 超実践主義) và chứng kiến sự bùng nổ của nhiều thứ như sự ra đời của Silicon Valley… Khi dịch Covid xuất hiện, bắt buộc người với người phải giãn cách, phải ở nhà nhiều hơn thì mọi người mới bắt đầu xoay vào bên trong và hướng về sự tồn tại của bản thân (Being = どうありたいのか). Trước đại dịch có một vị trí trong công ty khiến người ta an tâm, nhưng khi có nhiều thời gian cho bản thân hơn, người ta lại suy nghĩ xem mình muốn sống như thế nào nhiều hơn. Điều này có liên quan gì đến giao tiếp? Khi bạn thành thực thể hiện bản thân theo cách sống mà bạn mong muốn thì những lời nói của bạn cũng sẽ trở nên chân thật hơn. Tóm tắt Tóm tắt lại không có quá nhiều ý nhưng cách trình bày ngắn gọn và dễ ngấm của bác Madoka Sawa làm mình thấy rất hay. Mãi sau mới biết bác được mệnh danh là プレゼンの神 (thần diễn giả). Lời cuối bác có nói về Presentation (Thuyết trình) cũng cứ hình dung như một món quà. Khi nhận quà thì ai cũng thấy vui cả. Thế nên mình thuyết trình thì nên trình bày sao cho người ta cảm thấy vui, học hỏi được nhiều điều như nhận được quà vậy. Như vậy thì mọi người đều sẽ vui vẻ đón nhận nó.

  • Con gái nước ngoài làm nghề sales ở Nhật có khó không?

    Chào mọi người. Mình cũng mới tham gia và học hỏi được rất nhiều từ bài viết của các anh chị ở đây. Mình không có một career hoành tráng với nenshu cao ngất ngưởng, kinh nghiệm chuyển việc gaishi, hoặc làm trong ngành hot. Mình cũng chưa bao giờ công khai chuyện công việc trên mạng xã hội, chủ yếu vì thấy mình cũng chẳng là ai. Tuy nhiên mình thấy khá nhiều bạn mới vào các công ty Nhật thường gặp khó khăn vì rào cản ngôn ngữ, rào cản văn hóa, chưa kể là nếu phải làm việc trực tiếp với khách Nhật thì chắc chắn là rất áp lực, nên mình nghĩ kinh nghiệm của mình có thể sẽ có ích cho ai đó đang băn khoăn bế tắc, hoặc ai đó muốn thử sức với công việc sales tại công ty Nhật nhưng còn do dự. Giới thiệu qua về bản thân. Mình sang Nhật năm 2009, sau 4 năm học đại học tại Nhật thì mình thấy bản thân không thích học lên cao nên quyết định xin việc đi làm luôn. Năm 2014 mình vào công ty Hitachi bộ phận bán hàng tàu điện và các sản phẩm đường sắt cho khách hàng Nhật. Mình làm ở đó 5 năm rồi sinh con nghỉ đẻ, rồi quay lại làm cùng công ty nhưng chuyển sang bộ phận sales cho công ty nước ngoài. Nội dung công việc của mình là bán hàng nhưng là B to B, dạng accounting sales nghĩa là được giao cho một công ty khách hàng, phải chăm sóc họ và tìm cách đánh bại các đối thủ lớn khác để giành được càng nhiều hợp đồng càng tốt. Mình thấy khá nhiều bạn mới vào các công ty Nhật thường gặp khó khăn vì rào cản ngôn ngữ, rào cản văn hóa, chưa kể là nếu phải làm việc trực tiếp với khách Nhật thì chắc chắn là rất áp lực 1. Những trải nghiệm của mình Hồi năm đầu vào công ty, mình không hiểu vì sao họ lại xếp một đứa nước ngoài như mình vào bộ phận chuyên giao tiếp với khách Nhật, hơn nữa lại là công ty rất lớn, các hợp đồng của họ chiếm đến 50% doanh thu nội địa của mảng đường sắt công ty mình, chỉ tiêu cũng khá khắt khe nữa. Khi vào công ty, mình thật sự run rẩy và thiếu tự tin, không chỉ vì mình không thạo tiếng Nhật bằng các bạn người Nhật cùng vào một lứa, mà còn vì mình không biết các manner về chào hỏi, giao tiếp, hay như là tiếp rượu gắp thức ăn trong nomikai… Điện thoại gọi đến mình cũng sợ vì nhiều khi nghe không thủng. Sau 6 tháng thực tập ở công trường, mình có nửa năm đi theo sempai để học hỏi nhưng thật sự còn nhiều lúng túng. Đùng một cái lúc vừa bước sang năm thứ 2 thì sempai của mình chuyển bộ phận, và tất cả các công việc và trách nhiệm của anh ấy đều chuyển cho mình. Thật sự là một năm sau đó mình vô cùng căng thẳng, làm việc quên ăn quên ngủ mà vẫn không hết việc. Cuối tuần thì chỉ có lăn lóc ngủ ở nhà, bạn bè không thấy ho hắng gì trên FB toàn hỏi mày đã chết ở đâu. Có những khoảnh khắc stress đến nỗi bật khóc tu tu trên tàu đi làm về. (Mình trước khi đi làm thấy mọi người bảo công ty lớn không chịu giao việc cho nhân viên mới, chỉ chủ yếu rót nước pha trà mà sao đi làm rồi thấy nó giao việc phũ có kém gì venture đâu, nên đúng là tùy công ty và bộ phận đấy) Sau 6 tháng thực tập ở công trường, mình có nửa năm đi theo sempai để học hỏi nhưng thật sự còn nhiều lúng túng. Trong khoảng thời gian này, mình đã mắc nhiều lỗi, gây phiền hà nhiều lần cho những người xung quanh và không ít lần thất lễ với khách hàng. Tuy nhiên mọi người có lẽ thấy con bé người nước ngoài nên cũng thương và chỉ bảo giúp đỡ cho rất nhiều. Đến khoảng năm thứ 3 trở đi mình bắt đầu cảm thấy quen dần với công việc và bắt đầu có biết cách sắp xếp việc gì trước việc gì sau và biết cách tạo ra thời gian xả hơi cho bản thân. Sang năm thứ 5 thì có thể tự hào là có không ít khách hàng khi có việc gì thì họ gọi điện hỏi mình đầu tiên, và nhờ đó cũng đã lấy về được khá hợp đồng với mức giá tốt, và cũng vinh dự được nhận MVP một vài lần nhờ replace được hệ thống của công ty đối thủ. Điều mình rút ra được là, đôi khi thử thách và cái khó trước mắt sẽ là đòn bẩy để giúp mình bay cao và nhanh hơn, nếu mình không bỏ cuộc dễ dàng. Và việc là người nước ngoài không có nghĩa là mình chỉ có thể làm những việc liên quan đến nước ngoài. Nếu cố gắng người Việt hoàn toàn có thể làm việc với cùng quality như người Nhật, thậm chí hơn thế. Không phải mình cổ suý cho việc làm việc quên thân hay là tư tưởng 根性論 (tạm dịch là “cứ trâu là được”) của người Nhật đâu nhá. Nếu bạn thấy công việc, công ty không phù hợp với mình thì cứ tìm cơ hội mới để tiến lên. Mình chỉ muốn nói là nếu cố gắng làm một việc không bỏ cuộc giữa chừng, thì sau đó bạn sẽ nhìn thấy một thế giới khác là hoàn toàn có thật. Mình chẳng phải là đứa có sức khỏe dẻo dai, cũng không có đầu óc quá thông minh quyết liệt, thế nhưng một đứa như mình cứ cố mấy năm cũng có thể quen việc, thì mình không thấy có lý do gì các bạn người Việt mình không làm được cả. Việc là người nước ngoài không có nghĩa là mình chỉ có thể làm những việc liên quan đến nước ngoài. Nếu cố gắng người Việt hoàn toàn có thể làm việc với cùng quality như người Nhật, thậm chí hơn thế. 2. Công việc sales Công việc sales hoàn toàn không đơn giản và nhàn thân, nhưng mình rất thích công việc này vì mấy lý do: Được tự do đi lại đây đó, không office work cả ngày. Được gặp gỡ nói chuyện với rất nhiều người. Những kỹ năng kinh nghiệm học được từ nghề sales, sau này bạn chuyển sang bộ phận nào cũng sẽ hữu ích. Công việc của salesman được đánh giá bởi thước đo cụ thể là số hợp đồng, được khen và thưởng khi làm tốt. Chứ không giống có những bộ phận làm tốt nhiều khi vẫn bị người ta cho là đương nhiên, làm không tốt thì bị phê bình. 3. Làm thế nào nếu mới vào công ty và cảm thấy tự ti, lạc lõng trong môi trường toàn người Nhật? Có nhiều câu trả lời tùy vào cá tính của mỗi người. Đối với mình, mình luôn tâm niệm là “nhập gia thì phải tùy tục”, nghĩa là trước hết phải khiêm tốn học và tôn trọng cách làm của họ đã rồi mới thể hiện cái riêng của mình. Mình đã đọc rất nhiều ý kiến nói rằng, mình là người nước ngoài việc gì phải làm theo bọn Nhật rườm rà, hoặc là mình phải “cứng” thể hiện cái tôi ngay từ đầu để không bị bắt nạt. Cách làm đó có thể hiệu quả trong nhiều môi trường khác, nhưng mình thấy đối với môi trường công ty thuần Nhật, nó sẽ chỉ khiến bạn càng bị cô lập và lạc lõng thôi. Mình luôn tâm niệm là “nhập gia thì phải tùy tục”, nghĩa là trước hết phải khiêm tốn học và tôn trọng cách làm của họ đã rồi mới thể hiện cái riêng của mình. Người Nhật thường shy (ngại) và ít tâm sự thật lòng với người mà họ không biết rõ, cũng không có sự tin tưởng. Vì vậy nếu mình mới vào công ty chưa có kinh nghiệm gì mà đã “cứng” thì họ sẽ khó tin tưởng và giúp đỡ mình một cách thật lòng đâu. Kể cả công ty có điểm chưa hợp lý, và bạn biết cách thay đổi để nó tốt hơn, thì trước hết hãy vẫn “be nice first, then be right”. (Đây là trong công việc thôi, chứ ngoài đời thật ra mình cũng nóng tánh lắm đang học cách sửa dần) Tóm lại nếu bạn thấy lạc lõng không biết phải thể hiện bản thân thế nào, thì trước hết cứ thử làm đúng như người ta dạy, chỉ làm thật chăm chỉ mà không kêu ca phàn nàn một thời gian xem sao. Mình tin là trong quá trình đó người ta sẽ có thiện cảm với bạn, lúc đó bạn nói gì cũng sẽ có người lắng nghe thôi. 4. Mẹ bỉm làm sales được không? Mình nghỉ đẻ một năm, sau đó nhiều sếp trong công ty vì sợ mình vất vả nên offer những công việc nội bộ khác như là phòng kế hoạch, công việc dịch thuật… Bản thân mình cũng hết sức đắn đo vì mình sợ không kham nổi khi có con nhỏ. Thế nhưng nhờ có ông xã động viên nên mình quyết đi theo tiếng gọi trái tim để xin sang làm sale tiếp ở một bộ phận khác.  Bản thân mình cũng hết sức đắn đo vì mình sợ không kham nổi khi có con nhỏ. Từ lúc đi làm lại thật sự rất chóng mặt, nhiều hôm phải nhờ ông xã trông con vì mình họp với đối tác ở múi giờ khác. Nhưng mình vẫn chưa thấy hối hận và thấy càng lúc công việc này càng thú vị vì càng khó thì mình càng nhanh trưởng thành và học được nhiều kĩ năng mới. Thế nên nếu có mẹ bỉm nào băn khoăn là nên chọn công việc mình thật sự thích hay công việc nhàn hơn để có thời gian cho con, mình vote một phiếu cho công việc mẹ yêu thích. Cứ làm thử đi, nếu thấy không kham đc thì lúc đấy chuyển cũng chưa muộn mà. Biết đâu làm thử mới thấy hóa ra mình làm tốt hơn mình nghĩ ý chứ. Dài dòng quá rồi, đây chỉ là những ý kiến của cá nhân mình thôi nhé. Nếu có phần nào có thể giúp ích cho mọi người thì mình rất mừng. À thêm nữa là xung quanh mình hay cùng công ty mình ít bạn người Việt làm sale lắm, mình mong được biết thêm nhiều bạn cùng lĩnh vực để học hỏi được thêm ^^ Cảm ơn mọi người.

  • Kinh nghiệm xin visa đi Mỹ từ Nhật của sinh viên Việt 9X (2018-2019)

    Vì là lần đầu làm hồ sơ nên mình cũng rất bối rối, cũng phải gọi điện hỏi bạn bè và tự mày mò trên Google, Facebook để tìm thông tin. Lúc tìm thông tin, đa số mình thấy mọi người nói những người trẻ 9X và độc thân (chưa kết hôn – nghĩa là không ràng buộc hôn nhân ở Việt Nam) rất khó xin được visa. Thậm chí những người có tài chính (chức vụ cao, sở hữu tài sản khối lượng lớn, hộ chiếu đẹp – đã đi du lịch nhiều nước) vẫn trượt đều đều… Những điều mình chia sẻ dưới đây là những tổng hợp có tính logic để đậu được visa sau đó là quá trình mình xin visa cho các bạn dễ hiểu nhé. Loại Visa Loại visa mình xin là B1/B2 đi du lịch.  Mục đích Đầu tiên là với mục đích đi Mỹ, mình đã rất băn khoăn giữa Business hay Travel. Vì sang Mỹ do tính chất công việc part-time phiên dịch Anh – Nhật, ban đầu mình chọn B1/B2 nhưng đến phút chót lại chọn B1. Theo những thông tin mình tìm hiểu được thì B1/B2 có phạm vi rộng hơn bao gồm cả Business và Travel, còn B1 sẽ bị hạn chế chỉ trong Business. Nên mình nghĩ để an toàn mọi người cứ nên chọn B1/B2 nhé. Dù lúc đăng ký chọn B1 nhưng lúc nhận visa của mình vẫn là B1/B2. Đăng ký online Tiếp theo đó là vào trang đăng ký online của đại sứ quán Mỹ theo đường link sau. https://ceac.state.gov/GenNIV/Default.aspx Để tránh nhầm lẫn mình cứ chọn ngôn ngữ tiếng Việt thôi, không chọn tiếng Nhật. Lúc điền thông tin, các bạn nhớ xem kỹ các mẫu điền sẵn trên mạng trước để tránh nhầm vị trí họ và tên. Cố gắng điền đầy đủ mọi thông tin có thể . Theo mình, không cần điền tên hãng máy bay, giờ bay, chuyến bay trước. Nếu đặt vé máy bay trước mà trượt visa thì có phải lại mất công hủy vé, tốn rất nhiều thời gian và tiền bạc đúng không nào? Thông tin quan trọng cần điền là địa điểm, lịch trình của mình khi ở Mỹ . Thời gian điền khá lâu mà để bảo mật thông tin cứ 20 phút trang web lại tự out ra 1 lần nên các bạn lưu ý nhớ ID, password đăng nhập và làm đến đâu lưu lại luôn đến đó tránh trường hợp phải mất công điền lại từ đầu. Liệu bạn có quay trở lại Việt Nam? Nhân viên của đại sứ quán Mỹ vô cùng để ý và lưu tâm đến việc liệu bạn có quay trở lại Việt Nam (trường hợp của mình là Nhật) không? Có nhiều trường hợp trốn ở lại bên đó mà, nên họ sẽ hỏi nhiều về sự ràng buộc khiến bạn cần phải quay trở về. Trường hợp của mình là đi Mỹ tháng 1 nhưng tháng 3 mới tốt nghiệp nên chắc chắn mình phải quay lại Nhật để hoàn thành chương trình học. Nhân viên của đại sứ quán Mỹ vô cùng để ý và lưu tâm đến việc liệu bạn có quay trở lại Việt Nam (trường hợp của mình là Nhật) không? Tài chính Tiếp đó là vấn đề tài chính, bạn có nhiều tiền đi Mỹ không ? Về điểm này, trong quá trình nộp hồ sơ chúng ta cũng cần phải nộp chứng minh tài chính (sổ ngân hàng có số dư). Trường hợp của mình do đi cùng công ty, được công ty chi trả toàn bộ chi phí nên khi bị hỏi, mình đã trả lời “Tất nhiên là em có, nhưng giám đốc trả tiền hết cho em rồi ”. Thực ra mình chẳng có nhiều đâu, nhìn vào sổ ngân hàng của mình cũng biết, khi ấy mình vẫn là du học sinh mà. Nhưng quan trọng lúc đó bạn phải thật tự tin và thần thái như một rich kid :))) Bởi lẽ một trong những lý do lớn bị từ chối visa Mỹ chính là vấn đề tài chính đó. Lịch sử du lịch Bạn đã có kinh nghiệm đi bao nhiêu nước rồi? Thấy bảo càng nhiều càng tốt nhưng hộ chiếu mình có mỗi đi Singapore và Nhật thôi. Ảnh thẻ Tiếp nữa là vấn đề ảnh đăng ký online và ảnh thật khi nộp hồ sơ phỏng vấn. Lúc up ảnh online mặc dù được yêu cầu ảnh gần nhất (chụp trong vòng 6 tháng) nhưng mình vẫn nộp ảnh cũ cách đó 2 năm. Tất nhiên sau đó mình có chụp lại ảnh mới để nộp hồ sơ offline nhưng xấu quá. Bạn nào ở Nhật chụp ảnh ở máy chụp ảnh tự động của Nhật chắc biết điều này. Nên mình quyết định nộp ảnh cũ cách đây 2 năm giống ảnh mình đã đăng ký online. Tuy nhiên lúc nộp hồ sơ trực tiếp tại đại sứ quán, nhân viên người Nhật trong đó đã yêu cầu mình chụp lại và gửi luôn cho họ lúc đó. Do họ nhìn ảnh giống hệt với ảnh trên 在留カード của mình. Thật may mắn là ngay trong đại sứ quán có máy chụp tự động さすが日本ですね Giá 1000 yên cho 1 lần chụp, nên các bạn đừng lo vấn đề này nhé. Lưu ý khi chụp cần vén tóc qua tai để nhìn rõ mặt là ok. Lệ phí Sau khi điền đầy đủ thông tin online, các bạn cần phải đóng lệ phí để hoàn thành đơn và tự hẹn ngày phỏng vấn . Ở Việt Nam hình như là mang tiền trực tiếp đến đóng, còn ở Nhật mình thanh toán qua thẻ Visa, tính ra hết khoảng 18400 yên đó. Rất tiện lợi. Hồ sơ phỏng vấn Khi đi phỏng vấn, tự mình là người sắp xếp hồ sơ. Mình sẽ liệt kê các tài liệu dưới đây cho trường hợp mình là du học sinh nhé. Hồ sơ cả bằng tiếng Nhật và Anh. Nhưng mình cũng nghe nói không nhất thiết tất cả hồ sơ phải có tiếng anh đính kèm , nhiều người mất rất nhiều phí để biên dịch giấy tờ. Nhưng quan điểm cá nhân mình có vẫn hơn không, mà để không mất phí thì mình có thể tự dịch. 1. Bảng điểm tại trường đang học Mình xin bảng tiếng Anh – học cao học bên Nhật. 2. Giấy mời đi Mỹ Letter Invitation Đoàn mình lúc đó toàn người Nhật, người Ý, duy nhất mình là người Việt Nam và chỉ có mỗi mình cần visa. Mình đã yêu cầu giám đốc viết riêng thư mời cho mình, trong đó ghi rõ đi Mỹ với mục đích gì, tham gia sự kiện gì, tên các thành viên trong nhóm, nhiệm vụ của mình trong chuyến đi lần này và quan trọng nhất mình bảo giám đốc viết toàn bộ chi phí của chuyến đi do công ty chi trả – để trả lời câu hỏi về vấn đề tài chính. 3. Hợp đồng làm thêm của mình với công ty Labour Contract 4. Profile của công ty 会社のパンフレット Để nhân viên đại sứ quán có thể biết về công ty mình là công ty gì. 5. Giấy in vé máy bay online đã đặt, địa chỉ khách sạn ở San Francisco mình sẽ ở 6. Lịch trình  Ghi rõ theo từng ngày như ngày đi, ngày về, các ngày ở Mỹ sẽ làm gì, ở đâu… 7. Hộ chiếu gốc, thẻ 在留カード gốc  Nhưng vẫn cần bản sao hộ chiếu (tất cả các trang), bản sao thẻ 在留カード, bản sao sổ ngân hàng nhé. Để chứng minh tài chính, lưu ý là sổ ngân hàng của mình có in rõ tên công ty mình làm thêm chuyển lương đều hàng tháng vào tài khoản của mình nhé. 8. Giấy đăng ký lịch hẹn appointment confirmation Sau khi hoàn thành đăng ký online và thanh toán lệ phí, người ta sẽ gửi vào email cá nhân cho các bạn. 9. Giấy khám sức khỏe  Mình không rõ có bắt buộc không, nhưng mình có sẵn nên cứ nộp. Phỏng vấn Khi đến đại sứ quán Mỹ ở Tokyo, mình thấy một không khí vô cùng nghiêm trang nhưng phòng cảnh thì thật hữu tình. Có rất nhiều cảnh sát đứng ngoài, họ sẽ hỏi bạn đi đâu, cho bạn vào nhưng ngay sau đó nói trong bộ đàm rằng cô gái… có đặc điểm… đang đi vào. Các bạn nên đến sớm trước lịch hẹn 30 phút (mình đi sớm quá nên vào rồi lại ra ngoài uống cafe đợi), tối giản hành lý (mình đã phải gửi đồ ở locker trong ga tàu gần đó nhất) nhé. Điện thoại vẫn được mang vào nhưng sẽ được yêu cầu để chế độ không bật bluetooth. Các bạn nên đến sớm trước lịch hẹn 30 phút Qua phần kiểm tra hành lý và gửi đồ, bạn sẽ được vào trong xếp hàng, sau đó mở sẵn hộ chiếu để họ dán mã code (là một tờ giấy trắng dán trực tiếp lên bìa hộ chiếu có ghi sẵn tên và mã code của mình). Khi vào trong phòng chờ, các bạn hoàn toàn có thể bắt wifi free trong đó, xem ti vi hay nói chuyện phiếm với mọi người. Nói vậy thôi chứ trò chuyện nhưng đừng quên để ý bảng điện tử trên quầy nhân viên, họ sẽ đọc mã số đợi của bạn (xuất hiện trên bảng điện tử). Khi đó sẽ lần lượt làm các việc: nộp bộ hồ sơ giấy gốc (lúc đó mình nói tiếng Nhật với nhân viên người Nhật), lấy dấu vân tay (nói tiếng Anh ) và cuối cùng đợi phỏng vấn (interview in English). Phần này có lẽ nhiều người quan tâm, mình không biết có đúng không, nhưng trên mạng nói lúc chúng ta nộp hồ sơ online thì 80% nhân viên đại sứ quán đã quyết định mình đỗ hay trượt rồi chứ không phải phụ thuộc vào lúc phỏng vấn . Anyway, mình làm hết sức có thể, cố tỏ ra vui vẻ, thoải mái nhưng hôm đó chẳng hiểu sao gặp 1 anh Mỹ da đen rất lạnh lùng nên mình cũng mất hứng, mặt cũng lạnh tanh luôn :)) Anh ta lướt qua hồ sơ của mình, hỏi những câu hỏi sau: Q1: Tại sao em đi Mỹ? A1: Em đi vì business. Q2: Em đi vì business? A2: Thực ra em vẫn là học sinh, đây là part-time của em, em phiên dịch Nhật – Anh. Q3: Bao giờ em tốt nghiệp? A3: Tháng 3 năm 2019. Q4: Em có tiền không? A4: Em có, nhưng giám đốc em trả hết cho em mà. Em không cần quan tâm vấn đề tài chính. Em đi theo đoàn. Q5: Em đi theo đoàn à? A5: Vâng, với người Nhật và Ý. Q6: Em đi bao lâu? Đi đâu? A6: Em đi San Francisco, đi từ ngày …. đến ngày …. Q7: Ok. Chúng tôi sẽ gửi kết quả cho em trong vòng 1-2 tuần nhé . A7: Cám ơn anh – Và lúc đó mình mới nở được nụ cười. Sau đó anh ta giữ lại bộ hồ sơ trong đó có hộ chiếu gốc của mình. Cuộc phỏng vấn chóng vánh diễn ra chưa đến 5 phút làm lúc ra về rồi mình vẫn cứ ngồi dưới gốc cây gần đó ngây người ra mãi rồi lấy điện thoại lên mạng đọc xem thông tin. Mọi người bình luận thường nhân viên phỏng vấn nói goodluck và phát cho tờ giấy gì đó mới là đỗ khiến mình hoang mang, vì anh Mỹ đen này chẳng chúc gì mình :)) Ngồi thêm lúc nữa mình mới nhận ra mình ở Nhật chứ không phải Việt Nam, mà việc giữ lại passport là đỗ rồi. Còn trượt người ta trả hồ sơ và hộ chiếu lại ngay lúc đó. Tổng kết Tổng kết lại cho bài viết quá dài và tâm huyết của mình là chính là khâu chuẩn bị hồ sơ. Cần phải nắm bắt tâm lý người Mỹ rất sợ người Việt mình trốn ở lại, cần phải thể hiện rõ mình sang Mỹ với mục đích chơi (du lịch), làm business (làm giàu cho nước bạn đó) … và chắc chắn mình sẽ quay về Việt Nam (Nhật bản) vì…. (như mình là tốt nghiệp). Có thể mình làm hồ sơ lợi thế hơn các trường hợp đi du lịch và thăm thân vì mình không cần lo vấn đề tài chính, đi thực sự vì mục đích công việc, đi theo đoàn (không đơn lẻ), lịch trình làm việc, địa chỉ khách sạn mình ở và vé máy bay được đặt rõ ràng… nên với trường hợp các bạn đi du lịch và thăm thân (thực ra qua bên đó lịch trình đi chơi của mình cũng nhiều lắm, chứ không có mỗi làm đâu), các bạn cố gắng ghi rõ lịch trình đi chơi, nội dung giấy mời đáng tin cậy vào nhé. Chúc các bạn may mắn!

bottom of page